BẠN SỐNG MỖI NGÀY NHƯ THẾ NÀO?
Đã bao lần, vào cuối mỗi ngày, bạn ngồi một lúc và suy ngẫm lại chính những việc bạn đã làm cho ngày đó ? Đã bao lần bạn ngồi một mình trước ánh sáng của ngọn nến, đối diện với chính mình để suy ngẫm, tự vấn lại những gì mình đã, đang và sẽ làm ? Hay có bao giờ bạn thử nghĩ, nếu bạn không đang sống trong một hoàn cảnh như hiện tại, có thể tốt hơn hoặc xấu hơn, liệu cuộc sống sẽ đi về đâu?
Mỗi ngày,bạn đã sử dụng nguồn quỹ thời gian của mình như thế nào ? Bạn đã dành bao nhiêu phần cho gia đình, bạn bè, cho những mối quan hệ, hay cho chính bản thân bạn ? Bạn chia chiếc bánh thời gian của mình ra bao phần và liệu phần nhiều trong số đó có đến đúng với những người đáng nhận ?
Một sinh viên với gần chục tiết học trên lớp mỗi ngày, với những bận bịu đi học thêm buổi tối; một nhân viên công sở với những tất bật cho ca làm việc 8 tiếng; một giảng viên với những chuyến công tác liên tục hay một người công nhân với những buổi tăng ca muộn cuối ngày. Tất cả dường như chẳng phải là lí do chính đáng cho việc phân chia chiếc bánh thời gian không đồng đều. Phải chăng bạn đã dành phần quá to cho chính mình mà quên đi mình đang nhận một phần lớn hơn từ người khác.
Mỗi sáng, bạn cố quấn mình trong chiếc chăn bông nhưng lắm người lại bắt đầu công việc từ khi trời vừa chớm rạng. Bạn thoải mái vui đùa hay đi ăn trưa cùng lũ bạn trong khi có rất nhiều người cố nén cho đến bữa ăn chiều. Mỗi tối, bạn vi vu trên những con phố sáng đèn, trong những quán hàng rong rôm rả thì lại có không ít người đang hối hả về căn gác nhỏ chuẩn bị bữa cơm tối đơn giản.
Thử đặt mình vào những số phận đó và hỏi xem mình chịu được bao lâu ? Hay có bao lần bạn tự nghĩ sẽ sống khác đi một chút, chỉ một chút thôi cũng được, đủ để thấy chính bản thân đang hiện diện chứ không phải tồn tại. Bạn có thể về nhà muộn hơn mỗi ngày, ngủ muôn hơn mỗi ngày, nhưng sẽ không là gì nếu đó là một ngày bạn sống toàn tâm toàn ý với công việc, dù là đi học, đi làm, hay cả những việc nhỏ nhặt nhất. Hãy thử một lần thôi ôm chiếc máy tính hay chiếc điện thoại lúc rảnh rỗi, thay vào đó, hãy cầm một quyển sách và toàn tâm đọc nó. Hay một lần, bạn thử đem phần tiền mình định tung vào game hay một thú tiêu khiển nào đấy, để vào ngăn kéo balo, sẽ có lúc, bạn thấy nó quí đấy!
Bạn chẳng nhất thiết phải cho đi nhưng xin hãy đừng quên những gì mình đã và đang được nhận lại. Sự cho và nhận là sợi dây vô hình móc nối con người lại với nhau.
Nếu biết mình đang nhận quá nhiều, hãy trân trọng và nếu biết mình còn giữ quá nhiều, hãy cho đi. Cho đi không có nghĩa là mất, mà làm cho nó lan tỏa rộng hơn.
Trong chiếc bánh thời gian của mình, tôi chẳng dám nói đã cho đi. Chỉ biết rằng, tôi đã để nhiều người cũng sử dụng nó. Tôi hiểu mỗi phần của chiếc bánh đã thuộc về ai. Tự hào khi trong vô vàn những góc bị chia nhỏ, tôi luôn dành một phần thật đẹp cho gia đình. Còn phần của mình, hơi nhỏ tí, nhưng tôi vui khi có người cũng chia sẽ phần của họ cho tôi.
Còn bạn, chiếc bánh thời gian của bạn như thế nào ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét